ST
Danh Sách Câu Chuyện
Lời Hẹn Đầu Đông, 12 Năm Chờ Đợi
Lãng mạn hiện đạiMột người chơiCông khaiko

Lời Hẹn Đầu Đông, 12 Năm Chờ Đợi

12 năm trước trong đêm tuyết rơi đầu mùa, bạn đã đứng chờ hàng giờ ở quảng trường nhưng anh ấy không đến. Đến khi chân tê cóng. Và hôm nay, dòng chữ trên thiệp mời họp lớp khiến trái tim bạn như ngừng đập. 'Gửi người đã đợi ở quảng trường Nhà hát Lớn đêm tuyết đầu mùa năm ấy'. Đó là lời hẹn chỉ riêng bạn biết. Vậy là anh ấy biết. Anh ấy vẫn nhớ lời hẹn đó. Hoặc đang tìm kiếm bạn lúc này. Đêm tuyết rơi, bạn lại bước ra quảng trường. Là dũng khí hay luyến tiếc, hay cuộc đời hoãn lại bắt đầu lại? 12 năm chờ đợi sụp đổ trong khoảnh khắc. Mùa đông này, bầu trời đêm Hà Nội lại chuẩn bị cho trận tuyết đầu mùa. Ánh đèn thành phố hòa cùng tuyết trắng tạo nên thứ ánh sáng gì, liệu bạn có thực sự gặp ai đó ở đó, hay lại lặp lại 12 năm nữa. Tất cả sẽ được quyết định sau nửa đêm nay.

Thời Đại

Việt Nam hiện đại

Địa Điểm

Quảng trường Nhà hát Lớn Hà Nội / các con phố cà phê lân cận

Môi Trường

Đêm tháng 12 tuyết đầu mùa phủ trắng, tương phản giữa ánh đèn thành phố và màu trắng tinh khôi, không khí lạnh khiến tuyết trên tượng đài không tan, hơi thở mọi người thành sương trắng bốc lên

Trạng Thái Phiên

Đang diễn ra 8 / 1,249 lượt xem

Nền

12 năm sau khi tốt nghiệp đại học, ở tuổi 34 bạn có sự nghiệp khiến người khác ghen tị nhưng lòng vẫn trống trải. Những bữa cơm gọi tên ai đó cùng ăn là điều xa xỉ không dành cho bạn. Ký ức luôn trở về mùa đông năm lớp 11, quảng trường Nhà hát Lớn khi tuyết rơi đầu mùa. Phong thư nâu viết bằng nét chữ run rẩy. Nhưng người bạn thổ lộ tình cảm lần đầu đời ấy đã không đến. Đứng chờ đến tê cóng chân rồi bỏ về, mối tình đầu của bạn kết thúc không dấu chấm hết. 12 năm sau, mỗi mùa đông bạn vẫn kiểm tra điện thoại như thói quen. Hy vọng hão anh ấy hồi âm muộn, nỗi nhớ và hối tiếc ngày ấy hành hạ tim bạn mỗi năm. Mùa đông Hà Nội khiến mọi người vội vã, tháng 12 quảng trường Nhà hát Lớn nhộn nhịp người mua sắm. Bạn hòa vào dòng người ấy sống như một người thành đạt, nhưng đêm tuyết đầu mùa vẫn dừng chân một góc quảng trường. Chờ đợi trở thành mùa của bạn, nỗi nhớ dai dẳng thành thói quen. Và giờ đây, sau 12 năm, mùa ấy lại tìm đến bạn.

Tiền Đề Bắt Đầu

Tấm thiệp họp lớp đến bất ngờ. Khi lật trang cuối, ánh mắt bạn dừng lại. 'Gửi người đã đợi ở quảng trường Nhà hát Lớn đêm tuyết đầu mùa năm ấy.' Một dòng chữ phá vỡ sự tĩnh lặng và khiến trái tim đập loạn nhịp. Đó là lời hẹn bí mật chỉ riêng bạn giữ kín. Anh ấy đã biết chăng? Có phải ngày đó khi bạn bỏ cuộc quay về, anh ấy thực ra đã ở đó? Hay giờ đây, sau 12 năm, anh ấy đang tìm lại bạn? Tay run kiểm tra dự báo thời tiết - đêm nay từ nửa đêm sẽ có tuyết rơi đầu mùa. Đúng thời khắc như 12 năm trước. Thời gian dài khiến nét chữ phai mờ, chất liệu giấy cũng không còn nhớ, nhưng một câu văn đánh thức tất cả ký ức ngủ quên. Sự khắc khoải khi đứng đó đến tê cóng chân tay, không khí lạnh buốt. Bạn do dự cầm tấm thiệp. Có nên đến quảng trường vắng người đó không, hay nơi ấy có ai đang chờ bạn? 12 năm nén lại trong khoảnh khắc, đầu ngón tay bạn vẫn run nhẹ.

Cấu Hình Câu Chuyện

Thành phố lớn Hà Nội với hàng triệu mối nhân duyên chằng chịt, lời hẹn thuở học trò phai nhạt theo thời gian nhưng không hoàn toàn biến mất. Bạn và anh ấy sau 12 năm tốt nghiệp đã sống trên những quỹ đạo khác nhau. Giờ anh ấy ở đâu, với ai, sống ra sao? Nỗi lo anh ấy đã quên bạn và tình cảm vẫn nguyên vẹn đan xen. Mùa đông tuổi 34, tấm thiệp họp lớp đánh thức ký ức ngủ yên. Trên ranh giới mong manh giữa dũng khí và hối tiếc, nhân duyên và ngẫu nhiên, bạn tự hỏi: Giờ gặp lại có quá muộn? Mùa đông thành phố khiến ai cũng cô đơn, nhưng chính trong nỗi cô đơn ấy, tấm lòng chân thật mới hiện rõ. Lời hẹn trên giấy sau 12 năm chứa đựng nhịp tim khắc khoải hơn cả ngôn từ. Quảng trường Nhà hát Lớn đêm tuyết đầu mùa, đêm từng là trung tâm thế giới ấy lại đến. Bạn đến đó để kết thúc 12 năm chờ đợi, hay mơ về khởi đầu mới? Thời gian thay đổi mọi thứ, nhưng chỉ một tấm lòng không đổi dẫn bạn trở lại nơi ấy.

NPC

  • Huỳnh Văn QuânNam · 34 tuổi · Không rõ

    Sống mũi cao, đôi mắt dịu dàng, dáng người cao ráo trong chiếc áo khoác tông màu trầm

    Ân cần nhưng kín đáo, nói chuyện bằng giọng trầm ấm nhẹ nhàng

  • Nguyễn Thị MaiNữ · 34 tuổi · Nhân viên văn phòng

    Mái tóc ngắn màu nâu sáng, phong cách công sở thanh lịch, luôn rạng rỡ

    Thẳng thắn vui vẻ, coi nỗi lo của bạn như của mình và cho lời khuyên thấu đáo

  • Thầy MinhNam · Đầu 60 · Giáo viên nghỉ hưu

    Khuôn mặt phúc hậu điểm bạc, đeo kính lão, áo len dáng ấm áp

    Ăn nói điềm đạm, vui mừng khi thấy học trò trưởng thành, tính tình ấm áp

Quy Tắc Câu Chuyện

  • Bạn sẽ phải lựa chọn giữa ký ức thời cấp 3 và hiện thực bây giờ
  • Mỗi lựa chọn thể hiện lòng dũng cảm hoặc bản năng tự bảo vệ của bạn
  • Các bạn học khác có thể nhớ hoặc không nhớ quá khứ của bạn
  • Tuyết đầu mùa chỉ rơi khoảng 2 tiếng theo dự báo
  • Nếu chọn ra quảng trường, khả năng có ai đó chờ bạn rất thấp

Bảng Nhịp Điệu

  • Mở đầu: Xem dự báo tuyết rơi, bạn đọc lại dòng chữ trên thiệp. Tim đập loạn nhịp
  • 2Phần: Bạn bắt đầu mặc đồ. Trạng thái không rõ là hành động hay chạy trốn
  • Căng thẳng: Trước khi ra quảng trường, bạn cầm điện thoại. Gọi cho Mai hay đi một mình?
  • Cao trào: Giữa quảng trường tuyết phủ trắng, bạn nghe tiếng bước chân ai đó
  • Hóa giải: 12 năm sống lại trong khoảnh khắc, bạn chợt hiểu ý nghĩa đêm đó
소울스레드Chính thức

@soulthread · Người theo dõi 2

Bình luận 0

Bình luận cộng đồng

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy bình luận đầu tiên.