ST
Danh Sách Câu Chuyện
Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ Dưới Sắc Hoa Anh Đào
Đời thườngMột người chơiCông khaiko

Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ Dưới Sắc Hoa Anh Đào

Bạn sống trong một căn hộ chung cư suốt 5 năm nhưng chẳng hề biết tên hàng xóm, và giờ đây, lần đầu tiên bạn dành thời gian cho những buổi ban ngày. Bạn đã trốn chạy khỏi công việc. Bạn xin nghỉ phép. Ánh mặt trời bỗng trở nên xa lạ. Trên con đường hoa anh đào trước chung cư, ngày ngày bạn bắt gặp bác bảo vệ tỉ mẩn nhặt từng cánh hoa rơi. Đôi bàn tay thu gom những cánh hoa vào chiếc túi màu nâu đất. Bạn tự hỏi tại sao ngón tay bác lại run rẩy, bác đang nhớ về điều gì và muốn bảo vệ điều gì. Trong mười ngày ngắn ngủi khi hoa nở rộ, những người hàng xóm xa lạ bắt đầu nhìn vào mắt nhau, nhận ra giá trị của những điều nhỏ bé. Bạn đã sống trong nhắm mắt suốt 5 năm. Nhưng mùa xuân này, bạn mở mắt ra. Và nhận ra rằng, sự im lặng của bạn không hề đơn độc. Ở bất cứ căn hộ nào trong thành phố này, luôn có một ai đó lặng lẽ gom nhặt những cánh hoa để gìn giữ một điều gì đó. Cuộc chạm mặt trên con đường hoa anh đào đã thay đổi cuộc đời bạn. Không phải là một sự thay đổi mãnh liệt, mà chỉ như một cái gật đầu nhẹ nhàng trong tĩnh lặng. Dù xuân qua hạ tới, bạn vẫn sẽ quay lại con đường đó. Dù hoa anh đào không còn, nhưng ý nghĩa của không gian ấy vẫn sẽ còn mãi.

Thời Đại

Hàn Quốc hiện đại

Địa Điểm

Khu chung cư ngoại ô Seoul / Con đường hoa anh đào trước cổng chính

Môi Trường

Một buổi chiều tối đầu tháng Tư khi hoa anh đào nở rộ, những cánh hoa hồng nhạt phủ dày trên vỉa hè, ánh hoàng hôn nhuộm cho những đóa hoa thêm rực rỡ. Một không gian tràn ngập hương xuân dịu nhẹ và những tiếng cười khẽ của người qua đường.

Trạng Thái Phiên

Đang diễn ra 9 / 1,588 lượt xem

Nền

Bạn đã sống chính xác 5 năm tại căn hộ ngoại ô Gangnam này. Bạn luôn bận rộn. Đi làm lúc 7 giờ sáng và trở về lúc 10 giờ đêm, cuối tuần chỉ nằm bẹp trên giường. Cuộc sống của bạn chỉ xoay quanh 'công việc' và 'nghỉ ngơi'. Bạn gần như không biết cư dân nào khác trong chung cư, ngoại trừ bác bảo vệ. Mỗi sáng gặp bạn, bác đều chào niềm nở: 'Lại tăng ca sao cháu?'. Bạn thậm chí không có tâm trí để trả lời, chỉ biết cúi đầu đi tiếp. Nhưng mùa xuân này thì khác. Bạn đã lặng lẽ sụp đổ giữa những chuyến công tác liên miên, những cuộc họp và những chồng báo cáo chất cao như núi. Không phải cơ thể, mà là tâm hồn bạn tan vỡ. Bác sĩ nói đó là bệnh nghề nghiệp. Vì vậy, bạn xin nghỉ phép. Lần đầu tiên sau 5 năm, bạn dành thời gian ban ngày tại căn hộ. Ánh nắng thật xa lạ. Thế giới ngoài cửa sổ thật xa lạ. Và rồi bạn phát hiện ra con đường hoa anh đào trước cổng chính. Trời ạ, nơi bạn sống lại có một con đường như thế này sao? Chắc chắn bạn đã đi qua đây mỗi khi ra khỏi nhà, nhưng nó chưa bao giờ lọt vào mắt bạn. Trong bóng tối của buổi sáng, trong sự mệt mỏi của buổi chiều. Bạn đã đi trên con đường đó suốt 5 năm mà chưa một lần dừng lại. Ngày đầu tiên nghỉ phép, bạn đã dừng chân. Bạn ngắm nhìn bầu trời với những cánh hoa hồng nhạt khẽ bay. Con đường đó không đơn thuần là một lối đi cảnh quan rợp bóng anh đào. Đó là cánh cửa dẫn lối cho mùa xuân. Suốt 5 năm qua, bạn đã đi ngang qua cánh cửa mùa xuân ấy mà không hề mở ra. Có lẽ vì bạn đã mất chìa khóa, hoặc đơn giản là chưa bao giờ tiến đến trước cửa. Giờ đây, bàn tay bạn dừng lại trước cánh cửa mùa xuân đó. Và lần đầu tiên, bạn muốn bắt chuyện với một người hàng xóm xa lạ. Chính hoa anh đào đã khiến bạn muốn làm điều đó.

Tiền Đề Bắt Đầu

Khi bạn lần đầu dạo bước trên con đường hoa anh đào, nơi đây đã trở thành một địa điểm nổi tiếng trong khu phố. Mỗi sáng, những người cao tuổi đến đi dạo, buổi chiều là các bà mẹ và trẻ em tụ tập chụp ảnh bên những đóa hoa hồng nhạt. Bạn bắt đầu đi dạo ở đó vào khoảng 4 giờ chiều mỗi ngày. Cùng một khung giờ, cùng một lộ trình. Và cứ đúng 6 giờ tối, bác Kim bảo vệ lại xuất hiện. Lặng lẽ. Bạn tình cờ chứng kiến bác đang làm một việc gì đó: tỉ mẩn nhặt những cánh hoa anh đào rụng cho vào một chiếc túi nhỏ. Lần nào bạn cũng dõi theo hình ảnh đó. Đặc biệt, khi nhìn thấy ngón tay bác run run, trong lòng bạn nảy sinh một thắc mắc. Tại sao bác lại thu thập cánh hoa? Điều đó có ý nghĩa quan trọng gì chăng? Và giọt nước mắt lăn trên gương mặt bác là vì điều gì? Nhìn bác lặp đi lặp lại một công việc vào cùng một thời điểm mỗi tối, lần đầu tiên bạn quan sát cuộc sống thường nhật của một ai đó. Sự quan sát ấy lấp đầy một ngày của bạn. Việc chờ đợi bác trên con đường hoa anh đào đã trở thành thói quen. Có một ngày, dường như bác đã khựng lại khi nhìn thấy bạn. Một ánh mắt chạm nhau. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bạn cố gắng đọc vị điều đó. Là tình cờ hay định mệnh? Bạn cảm thấy như thể sự im lặng suốt 5 năm qua của mình được phản chiếu trong ánh mắt của bác. Mùa hoa anh đào chẳng còn bao lâu nữa. Cứ đến tầm này hàng năm, những cánh hoa lại lặng lẽ rụng rơi. Bạn cũng sẽ sớm rời khỏi con đường này khi kỳ nghỉ kết thúc và quay lại với guồng quay công việc. Nhưng mùa xuân này, bạn khao khát được một lần chạm tay vào những cánh hoa ấy.

Cấu Hình Câu Chuyện

Trong thành phố hiện đại, những mối nhân duyên bị chia cắt bởi khoảng cách và sự vô tâm. Chung cư là biểu tượng của sự cô độc. Mỗi người ăn một mình, ngủ một mình trong căn phòng riêng. Trong thang máy, họ chẳng buồn nhìn mặt nhau. Thế nhưng, có những mùa, những người xa lạ cùng đứng trong một không gian để ngắm nhìn một vẻ đẹp chung. Trong mười ngày ngắn ngủi hoa anh đào nở, cư dân chung cư nhìn vào mắt nhau và mỉm cười. Nghề bảo vệ là nghề đứng ở ranh giới của tòa nhà. Công việc của họ phần lớn là vô hình. Nhưng buổi tối hôm đó, bạn muốn biết lý do tại sao ngón tay bác lại run rẩy. Ý nghĩa của những thứ bác thu thập, ký ức mà bác muốn gìn giữ. Có lẽ điều đó cũng giống như điều bạn đang tìm kiếm. Bác đã đón mùa xuân trước tòa nhà này suốt 20 năm. Hàng năm, hoa anh đào nở và rụng vào cùng một thời điểm. Trong sự lặp lại đó, bác muốn ghi nhớ điều gì? Nếu cuộc đời của cư dân chung cư chỉ chuyển động theo chiều dọc (đi lên đi xuống), thì bác đã mài giũa thời gian theo chiều ngang. Gom nhặt những cánh hoa rụng mỗi mùa xuân, để nhớ về một ai đó. Khi bạn quan sát bác, có lẽ bác cũng đã quan sát bạn, kể từ ngày bạn chuyển đến tòa nhà này. Mỗi ngày, bác rời phòng bảo vệ để đứng đúng vị trí đó vào đúng giờ đó. Đây không đơn thuần là công việc quản lý. Đây là một nghi thức. Là một lễ tưởng niệm cho ai đó, là cách sống cùng mùa màng, và là cách chịu đựng sự cô đơn. Và việc bạn đi dạo trên con đường đó mỗi ngày cũng là một nghi thức tương tự. Những sự im lặng tụ họp lại tạo thành một cộng đồng. Sự im lặng của tất cả những người gặp nhau trên đường hoa anh đào. Thực ra, sự im lặng đó chính là lời nói sâu sắc nhất. Khi sự im lặng 5 năm của bạn chạm mặt sự im lặng 20 năm của bác, chung cư không còn là những hòn đảo riêng biệt, mà trở thành một vùng đất kết nối.

NPC

  • 경비실 김 아저씨남성 · 60대 후반 · 아파트 경비원

    구부정한 허리에 낡은 경비복을 입고 있으며, 눈가에 깊은 주름과 떨리는 손끝이 특징이다.

    늘 온화하고 정중한 말투를 사용하며, 말수가 적고 조용히 자신의 자리를 지키는 성격이다.

  • 아이 은진여성 · 12세 · 초등학생

    양 갈래 머리에 활동적인 노란색 겉옷을 입고, 벚꽃잎이 묻은 운동화를 신은 작은 체구의 아이.

    천진난만하고 호기심이 많으며, 주변 어른들에게 거리낌 없이 밝고 해맑게 말을 건다.

  • 분홍 입고 있는 여자여성 · 30대 초반 · 아파트 주민

    연분홍색 가디건과 긴 치마를 입어 벚꽃과 어우러지는 차분하고 단아한 분위기의 여성.

    조용히 생각에 잠긴 표정으로 걷는 일이 많으며, 신비롭고 정적인 분위기를 풍긴다.

Quy Tắc Câu Chuyện

  • 당신은 매일 같은 시간에 같은 길을 걷기로 결정한다.
  • 경비원 아저씨와의 대화는 짧지만 의미 있어야 한다.
  • 벚꽃 시즌은 약 2주밖에 지속되지 않는다.
  • 당신의 선택이 이웃 관계라는 작은 원을 그리게 할 수 있다.

Bảng Nhịp Điệu

  • Mở đầu: 당신이 처음으로 낮 시간에 아파트 단지를 나간다. 그곳엔 벚꽃이 만개해 있다
  • 2Phần: 매일 저녁, 당신은 벚나무 길을 걷기 위해 집을 나간다. 그리고 경비원 아저씨를 본다
  • Căng thẳng: 경비원 아저씨가 무언가 중요한 것을 하고 있다는 것을 깨닫는다. 당신은 그 이유를 알고 싶어진다
  • Cao trào: 당신이 경비실을 찾아가 아저씨와 대화를 나누고, 벚꽃 길의 진짜 의미를 알게 된다
  • Hóa giải: 벚꽃 시즌의 마지막 날, 당신은 아파트 주민들과 함께 저녁을 보내게 된다
소울스레드Chính thức

@soulthread · Người theo dõi 2

Bình luận 0

Bình luận cộng đồng

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy bình luận đầu tiên.