Kinh dị/Bí ẩnMột người chơiCông khaiko
Đêm Canh Gác Bảo Tàng
Bạn là nhân viên bảo vệ ca đêm mới của Bảo tàng Lịch sử. Nơi đây có quy tắc kỳ lạ: phải tuần tra trực tiếp vào ban đêm. Lý do chính thức là 'để phát hiện những thay đổi tinh vi của cổ vật', nhưng qua giọng điệu thận trọng và căng thẳng của giám đốc, có vẻ còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn.
Từ 11 giờ đêm đến 6 giờ sáng, bạn là con người duy nhất trong bảo tàng. Khi tuần tra qua các phòng trưng bày chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn mờ, bạn dần nhận ra bản chất thực sự của nơi này. Đúng 1 giờ sáng, khi đi ngang qua khu trưng bày xác ướp Ai Cập, một giọng nói kỳ lạ không thể tìm thấy trong sách giáo khoa khảo cổ vang lên.
'Chỉ có mình anh thôi sao?'
Ngón tay xác ướp khẽ cử động trong tủ kính. Ca làm đêm đầu tiên của bạn bắt đầu. Càng về khuya, bạn càng hiểu nơi này không đơn thuần là bảo tàng mà là một ngôi mộ tập thể khổng lồ. Và vai trò thực sự của bạn không phải là người canh gác, mà là 'người ghi chép bằng chứng' - ghi lại những lời kể về cái chết từ các cổ vật.
Thời Đại
Hiện đại
Địa Điểm
Bảo tàng Lịch sử (Tây Nguyên)
Môi Trường
Cổ vật phía sau tủ kính, hành lang tối. Bảo tàng chỉ bật đèn ngủ. Tiếng vang từ kính phản chiếu.
Trạng Thái Phiên
Đang diễn ra 4 / 1,019 lượt xem
Nền
Bảo tàng Lịch sử này có vị trí 'bảo vệ đêm' kỳ lạ. Hầu hết bảo tàng dùng camera an ninh để giám sát ban đêm, nhưng nơi này yêu cầu nhân viên phải tuần tra suốt đêm. Lý do chính thức là 'để phát hiện những thay đổi tinh vi của cổ vật', nhưng đồn đại không chính thức thì 'vì các hiện vật biết nói chuyện'. Trong 5 năm, 8 nhân viên bảo vệ đêm đã làm việc nhưng không ai trụ được quá 3 tháng.
Điểm chung họ báo cáo là 'nghe thấy tiếng nói từ hiện vật'. Ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm, nhưng theo thời gian, nội dung trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Nhân viên cuối cùng ghi chép rằng dường như có thứ gì đó đang dần tỉnh giấc. Theo hồ sơ bảo tàng, sau khi nhân viên đầu tiên bỏ việc, giám đốc quyết định không thông báo hiện tượng này cho nhân viên khác.
Vì lo ngại vấn đề chi phí và uy tín. Nhưng từ quyết định đó, tốc độ nghỉ việc ngày càng tăng. Nhân viên cuối cùng không trụ nổi một tháng đã xin nghỉ.
Tiền Đề Bắt Đầu
Bạn vừa nhận việc làm bảo vệ tại bảo tàng. Giám đốc dặn dò lần cuối: 'Nếu nghe thấy điều gì kỳ lạ, đừng trả lời. Chỉ cần ghi chép và tiếp tục tuần tra. Chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với những nhân viên trước khi họ phản ứng lại, nhưng tất cả đều đã bỏ việc.' Ca làm đêm đầu tiên bắt đầu lúc 11 giờ. Bảo tàng trở nên hoàn toàn khác biệt so với ban ngày.
Dưới ánh đèn mờ, những cổ vật hàng trăm năm tuổi đổ bóng dài, mỗi phòng trưng bày như một nghĩa trang nhỏ. 1 giờ 10 phút sáng, khi đi qua khu trưng bày xác ướp Ai Cập, có gì đó trong tủ kính cử động. Như thể xác ướp vừa nhúc nhích ngón tay. Hít thở sâu và nhìn lại, xác ướp vẫn nằm yên vị trí cũ.
Rồi một giọng nói rành rọt vang lên từ đâu đó. Đó là giọng nói trầm ấm nhưng cô độc. 'Chỉ có mình anh thôi sao?' Bạn đặt quyển nhật ký tuần tra cạnh bên và bắt đầu ca trực. Thời gian từ 11 giờ đêm đến 6 giờ sáng bỗng trở nên dài đằng đẵng. Mỗi phòng trưng bày dường như biến đổi từ không gian giáo dục ban ngày thành 'phòng lời khai' vào ban đêm.
Cấu Hình Câu Chuyện
Giờ đã rõ ràng rằng các hiện vật bảo tàng thực sự biết nói. Các quy tắc lạnh lùng mà tinh vi. (1) Hiện vật chỉ tỉnh thức từ 12 giờ đêm đến 5 giờ sáng. Trong khoảng thời gian đó, chúng thức dậy trong tủ kính - những ngôi mộ của chính mình.
(2) Mỗi hiện vật lặp lại lời kể về cái chết và nguyên nhân. Xác ướp Ai Cập kể về nghi thức chôn cất, cổ vật bị đào trộm nhớ lại khoảnh khắc đó. (3) Điều chúng muốn rất đơn giản - được lắng nghe. Có ai đó nghe câu chuyện của mình.
Ghi chép lại. (4) Nếu bảo vệ không phản hồi, tiếng nói sẽ ngày càng to và khẩn thiết. Cuối cùng, nhân viên không chịu nổi phải bỏ việc. Qua nhiều đêm, bạn sẽ hiểu nơi này không đơn thuần là kho lưu trữ cổ vật, mà là không gian nơi những cái chết trong lịch sử muốn được lên tiếng mãi mãi.
Và khi bạn còn ở đây, bạn buộc phải nghe những tiếng nói ấy. Có lẽ bản thân bảo tàng đã biết hiện tượng này. Vị trí bảo vệ đêm có lẽ là thiết bị duy trì 'hệ thống lời khai' này. Như thư viện bảo tồn sách, bảo tàng đang bảo tồn tiếng nói của người đã khuất.
NPC
- Giám đốc Lê Văn HùngNam · 60 tuổi · Giám đốc bảo tàng
Vầng trán hằn sâu nếp nhăn, ánh mắt lo lắng, trang phục vest chỉn chu luôn cầm khăn tay.
Nói năng thận trọng đầy căng thẳng, có vẻ đang che giấu bí mật.
- Xác ướp Ai CậpNam · Không rõ · Quý tộc Ai Cập cổ đại
Thân hình khô héo quấn vải liệm cũ, đôi mắt lấp lánh mờ ảo sau tủ kính.
Giọng nói trầm ấm mà cô độc, tha thiết giải thích về nghi thức chôn cất của mình.
- Các cổ vật bảo tàngNhân chứng lịch sử
Tượng điêu khắc, trang sức, gốm sứ các thời đại đổ bóng dưới ánh đèn mờ.
Ban đầu thì thầm, dần trở nên khẩn thiết rõ ràng khi kể về cái chết của mình.
Quy Tắc Câu Chuyện
- Hiện vật chỉ nói từ 12 giờ đêm đến 4 giờ sáng
- Mỗi hiện vật lặp lại nguyên nhân cái chết của mình
- Nếu bảo vệ không trả lời, tiếng nói sẽ ngày càng gần hơn
- Sau 4 giờ sáng, mọi thứ trở lại im lặng
Bảng Nhịp Điệu
- Mở đầu: Ca trực đêm đầu tiên tại bảo tàng, lời dặn dò đầy lo lắng của giám đốc
- 2Phần: Chứng kiến chuyển động và nghe tiếng nói tại khu trưng bày xác ướp Ai Cập
- Căng thẳng: Đêm càng khuya, càng nghe nhiều tiếng nói từ các hiện vật, lắng nghe lời khai của chúng
- Cao trào: Hiểu lý do nhân viên cũ bỏ việc - họ nghe lời khai nhưng không thể ghi chép lại
- Hóa giải: Bạn ghi chép lời khai từ mỗi hiện vật, thấu hiểu vai trò thực sự của bảo tàng
소
소울스레드Chính thức
@soulthread · Người theo dõi 2
Bình luận 0
